CÁNH BỒ CÔNG ANH TRONG TÔI

By Hoang Anh

HOA BỒ CÔNG ANH



Bồ Công Anh
Gởi nhớ vào phương ngơ ngẩn
Gió rót vào lòng
nỗi trống trải vu vơ
Ơ hờ lá rơi
Mệt nhoài cát cuốn
Vẫn là cánh Bồ Công Anh
Lang thang gió đêm...
----

Có lẽ tôi đã dần quên trong tiềm thức của mình có một vị thuốc thần tiên mẹ thường trồng vườn nhà (không biết có phải không nhỉ?)
Cái tiềm thức ấy được rung lên khi đọc bài viết của Người chiến sỹ năm xưa như Cánh BỒ CÔNG ANH khắc khoải nhớ nhung miên man về một thời quá khứ.
Quá khứ đẹp của tuổi thơ ngọt lịm cánh diều bên triền sông Cầu bên rổ khoai dây mỗi chiều từ bàn tay chị của ánh mắt dao cau sắc dài vội gặp vội trao...
Quá khứ đẹp của một thời khói lửa trong vắt tâm hồn tất cả vì lý tưởng nơi đó những người Bạn cùng vui buồn đắng ngọt vẫn hiện hữu và đã tan vào mây khói thiên nhiên cho đất trời Việt Nam bừng sắc đỏ.
Tôi viết về cảm xúc chợt ngân vang trong lòng trong cảm nhận của thế hệ đi sau: Biết ơn và ngưỡng vọng!
Chúc Anh mãi vui khỏe mãi là Cánh Bồ Công Anh trong niềm tin yêu của bao người.

More...

TỪ HẠT GẠO QUÊ TA

By Hoang Anh

Biết viết gì... hết tình cảm nhỉ anh
Hoa Sữa vẫn thơm nồng nàn phố vắng
Lá xào xạc bay ngoài hiên cửa nắng
Thu vàng...

Có một Hà Nội trong em hôm nay
ẩn sâu ánh nhìn đến lạ
Sấu chín mê lòng sau me lá
Em dịu hiền thẫm ngọt
Tự Anh...


Cốm làng Vòng xanh mãi ngát xanh
dẻo thơm sữa ngưng đầu môi vị lúa
Em thơm thảo tảo tần xoe dần sàng xẩy
Chắt chiu đắp bồi hạnh phúc tròn đầy
Từ hạt gạo quê ta

More...

LÀM THẦY

By Hoang Anh

Thầy vẫn thế
bên những chuyến đò chở chúng em
bao thế hệ học trò vững bước sang sông
bước vào miền trí tuệ

Thầy vẫn thế
cười hiền và rất bao dung
như người anh người Bạn
xây trong chúng em niềm tin vô hạn
con đường trải dài vào tương lai


Gặp Thầy đây
sau bao tháng năm dài
em thấy lại thời sinh viên tươi đẹp
mẩu sắn đọt khoai.. đói nằm dài gác xép
vẫn vui bên Thầy đọc kinh điển đọc thơ

Thầy kính yêu
Người xây đắp ước mơ
Hiển thị trong chúng em ngày tháng
dù biết rằng sẽ khó khăn nhiều khi hiện thực mơ ước ấy
LÀM THẦY...
từ điểm xuất phát làm trò thủa nhỏ đam mê

More...

TÌNH YÊU QUÊ NGHÈO

By Hoang Anh

Hà Nội trong em chợt hiện về như mơ
từ vần thơ anh viết
Tháng ngày vẫn qua bình minh... hoàng hôn mải miết
Chuông Tây Hồ quen khắc thỉnh vào Thu

Anh nghe đâu đây đôi tiếng chim gù
hót trong chiều Đống Cao thủa nhỏ
Dải yếm gió lùa mùa thu trên má em vàng nắng
Thắm nét nhìn môi ngọt mãi đến tin

Tình yêu quê nghèo ẩn giấu nơi tim
Sao đong đếm đổi trao anh nhỉ
Dẫu "ngìn năm vẫn nhớ thương về đất Bắc"
Một "nỗi ngậm ngùi tự người tận phương Nam"

More...

ANH XA NHÀ

By Hoang Anh

Anh xa nhà em mới thấy thân quen
Một tiếng nói một nụ cười rất nhẹ
Đâu đây bao trò đùa vui cùng con trẻ
Ấm lòng em sau mỗi buổi chiều về

Anh xa nhà căn bếp như lạnh hơn
Bát đĩa xoong nồi hả hê cười không phải làm nhiệm vụ
Lọ hoa hồng tàn phai nghỉ ngơi bên bậu cửa
Rèm quên buông hờ hững nắng vàng thu

Anh vắng nhà mỗi sáng chim gù
Như lười hơn chẳng đón bình minh sớm
Em cũng vậy và 2 con cũng vậy
Quay bên nào cũng chỉ nỗi nhớ Anh.

More...

CHO MỘT NGÀY MỚI

By Hoang Anh

Biết bao lần ta cầm bút viết NIỀM TIN
Xây mơ ước lung linh tuơng lai sáng lạn
Trong mắt con thơ trong nụ cười bè bạn
Từ sâu thẳm tâm hồn hoa nở ngát hương

Tạm biệt tuổi thơ hòa khắp bốn phương
Vẫn nguyên vẹn một niềm tin được vun trồng từ gốc đa thủa nhỏ
Phía trước luôn là bầu trời màu xanh vời vợi
Giúp ta vượt chặng đường đầy gian khó chông gai

Nỗi nhớ quê
Luôn canh cánh đêm dài
Giữa ồn ã sắc màu phố phường Hà Nội
Ta lại thèm một chút thôi mùi khói bùi nhùi thổi vội

Khói chảy tan nhòe giọt lệ nhớ NIỀM TIN
Sức mạnh tuổi thơ
Ta mãi vẫn tìm...

More...

LÒNG NHÂN ÁI

By Hoang Anh

Khi đứng trước thành công
Ta ngật ngưỡng nói cười... ngạo nghễ

Niềm vui cận kề từ hơi thở
Mơ giữa lòng bay ngát trời xanh

Khi đứng trước những mưu sinh sáng chiều trưa tối
Ta vẫn ung dung bình thản giữa cuộc đời

Trước uy quyền bổng lộc xa hoa
Ta có cần gì đâu..

Chỉ một lời đề nghị của em thôi
Ta thấy mình rưng rưng trước tấm lòng nhân ái
Gần gũi đời thường yêu thương cao thượng lạ
Người với người sống để yêu nhau*

* Trịnh Công Sơn

More...

QUA RỒI TUỔI THƠ HÃNH TIẾN!

By Hoang Anh

   Ngày xưa...tôi không thích những kẻ chậm chạp tôi nghĩ họ chậm chạp vì họ không biết mình sắp phải làm gì và tôi nhanh nhẹn hơn suy nghĩ mau hơn.

Đi xe đạp tôi đi như điên tôi làm em mình ngã làm bạn tôi ngã làm 2 cô bé rụng tim vì tôi bất ngờ phóng xe vào chính giữa 2 người làm một chú cún kêu váng trời tập tễnh...

Ngày xưa mới có xe máy trung bình một tháng tôi ngã một lần khi con số đồng hồ nhích lên vài ngàn tôi quên mất ý nghĩ "Ồ xe mình còn bảo hành".

Ngày xưa tôi biết thương con chim sẻ bị con mèo mướp nghịch ngợm nhà tôi vồ gãy cánh nhưng không nhớ mở cửa cho con vật ấy của mình vào nhà đêm mưa gió.

Ngày xưa tôi nuôi một con chim đại bàng và khi nó chết tôi không hiểu được lý do chính làm con vật tội nghiệp ấy ra đi là vì tôi ích kỷ giữ nó cho riêng mình.

Ngày xưa tôi thích trời mưa vì trời mưa là tôi được ở trong nhà và thích thú với cảm giác chờ mẹ đi chợ về trời mưa cảm giác ngủ nướng thích làm sao.

Ngày xưa tôi làm việc tôi thích ít khi nghĩ đến người khác nhiều vì tôi nghĩ làm đàn ông phải có nhuệ khí này nọ không được nghĩ nhiều đã làm là làm được và tôi oai vệ như dế mèn với cái cảm giác bác Tô Hoài gán cho khi biết mình có được vài thành tích này nọ.

Ngày xưa tôi hay dạy người khác vì tôi nghĩ rằng đã làm người thì muốn học cái gì mà chẳng được quan trọng là thích học hay không.

Bây giờ...

Bây giờ tôi biết mình sinh ra được ban cho một cái đầu nhanh nhẹn nhưng chỉ có thế khi rơi vào những tình huống khó khăn tôi sợ mình lại cuống lên như con trẻ. Tôi phải học cách tạo cho mình những bước đi chín chắn vững chãi và điềm đạm vì tôi biết tôi sinh ra để nối tiếp dòng dõi cho cha mẹ và tôi phải hoàn thành trách nhiệm tự nhiên ấy.

Bây giờ tôi biết trên đường đi không chỉ có mình mà còn có cả xã hội và mình chưa phải nhân tài mà khiến cho cả xã hội ngả mũ chào.

Bây giờ tôi học cách yêu thương trân trọng những gì mình có và tôi không cố gắng mọi cách để đoạt lấy những gì không phải thuộc về tôi nếu vốn dĩ nó thuộc về một nơi khác.

Bây giờ tôi học cách trân trọng giá trị của một gia đình. Với tôi sao mà gia đình thiêng liêng đến thế. Mặc dù sẽ còn lâu lắm để có một gia đình của riêng tôi nhưng quả thực tôi hiểu: con người sinh ra là để cho những người xung quanh mình chứ không phải vị kỷ cho một tâm hồn. Thực ra tôi sinh ra chỉ cho bản thân tôi những năm tháng ấu thơ thôi còn khi lớn lên còn có bổn phận của tự nhiên nữa.

Bây giờ tôi không thích trời mưa vì tôi muốn mẹ tôi không phải dầm mưa nữa. Tôi biết rằng con người sinh ra cho con cái họ nhưng con cái cũng chính là nguồn vui để con người tiếp tục sống và tôi sẽ cố gắng để mình trở thành nguồn vui của mẹ tôi.

Bây giờ tôi hiểu không phải tất cả mọi thứ sắp đặt là có thể làm được còn nhiều yếu tố vượt ngoài sức tưởng tượng của con người. Chính vì thế tôi càng hiểu rõ điều bình thường mới chính là cái khó nhất. Cần phải hiểu rõ mục tiêu cuộc sống để đi đúng hướng đó.


Sắp tới...

Sắp tới tôi sẽ cố gắng để làm được nhiều hơn ngày hôm nay lúc nào cũng là cuộc sống và cần biết cách tận hưởng nó: là niềm vui gia đình vùi đầu công việc để biết yêu những lúc nhàn rỗi trân trọng cái mình có để không hối tiếc điều gì cả khi đi qua.

Cuộc sống như điệu nhảy cần nhẹ nhàng khúc dạo đầu và cần cháy bỏng khi đam mê cần biết cách yêu cả hai thứ ấy.

Trích từ blog cmengenie

More...

CHIA TAY

By Hoang Anh

                                       Viết cho ngày ra trường

   Thế là chia tay!

   Cuối con đường có 2 lối rẽ
   dùng dằng nửa ở nửa đi

   Chân đã bước mà đầu đang ngoảnh lại
   Vẫn mong là đây sau mỗi cuộc trở về

   Thế là xa nhau!
   Xa tiếng cười vang hiên nhà mỗi sớm
   Xa những phút giật mình vì lời nói thăng hoa
   Xa biết bao cuộc điện thoại thoảng qua
   Chỉ 5 giây thôi đã hội tụ đầy nhà

   Xa....
            Xa rồi...
                           Xa mãi bạn ơi!
   Thế là hết
   Hết được tranh về mình phần bất lợi
   nhường Bạn phần hơn cho thỏa tấm tình
   Hết được so sao ghế bàn không mới
   Mà vẫn tràn đầy hơi ấm lúc bình minh

   Nhớ Bạn nhé!
   Nhớ tất cả những gì đã có
   Nơi mỗi ngày ta luôn sống vì nhau
   Không thể nói hãy gửi lời qua gió
   Vẫn đẹp lặng thầm... đâu có thể vàng thau

 

More...

VU VƠ

By Hoang Anh

Vẫn con đường quanh gốc liễu già
Góc quán liêu xiêu ánh nắng chiều chếch vội
Đen đá đắng nhiều đến không chịu nổi
Nguyên vẹn trong tôi...tình bạn một thời

Góc trời riêng chỉ có Bạn - Tôi
không định lượng bằng hào quanh vật chất
có tấm lòng thôi ngọt ngào chân thật
Cỏ lặn tìm giữa những thơm thảo hương quê

Một trời đam mê... tôi lặng lẽ tìm về
Thèm mùi oải hương ngày xưa rất thật
nhớ.. nhớ... nhớ thật rồi.. bao điều tự mình đánh MẤT
Dù tự nguyện ngàn lần... rằng nên MẤT... để vui

Điều vu vơ...
nghịch lý...
bất ngờ...



More...