Chung | 112572 | November 30, 2011,05:37
Người mãi vẫn là niềm mơ ước trong tôi
Bầu trời cao xanh, lộng gió
Hương mát lành, ngọt thơm như cỏ
mướt dài, con đường nhỏ, tấm lòng son
Người mãi là vị ngọt của bao giấc mơ con
Trong tôi, những phút bồng bềnh, thăng hoa, lãng mạn
Người là niềm vui, điểm tựa bờ vai, là Bạn
Chữ Bạn thảo hiền. Tôi nâng quý. Tôi yêu
Hiện thực như mơ... sao khắc nghiệt quá nhiều
Chữ Bạn bên tôi giờ chỉ còn gió lay lắt gió
Tôi... thả hết Tâm mình trước cuồng phong bão tố
Để giữ lấy chữ Bạn ngọt ngào... sao giữ nổi Bạn ơi
Đường dẫn cố định | góp ý (1) | Trackbacks (0)
Chung | 112572 | November 25, 2011,21:04
Nếu có một điều ước
Mình sẽ trở về vẹn nguyên thời con trẻ
Tháng ngày ngủ vùi trong lòng mẹ
Hát ca
Nếu có hai điều mơ
Mơ về quê, bên gốc đa làng, nhặt quả bàng rơi vàng
Chùi tay vào quần, mơ mùi hương ngái
Trái Bàng quê
Nếu có ba điều thơ
Thơ viết về những làn khói lam chiều vương hơi nồng rơm rạ
Bầu thơ trời ngọt ngào bông lúa đậu sương
Là nét nhìn vương vội bên đường, lấm gót sen hồng đất mẹ
Em mãi mơ
Những dòng thơ
loang loáng, nhân ảnh hình anh, khát cháy
Đường dẫn cố định | Thêm góp ý | Trackbacks (0)
Chung | 112572 | November 14, 2011,05:23
Viết cho bao dòng kỷ niệm trong tôi
Mỗi ban mai lại trở về ngọt lặn
Viết cho bao điều mỹ miều vụt trôi theo ngày tháng
Mà vẫn tròn đầy như chớp lửa bão giông
Tôi muốn ngủ vùi những giấc mơ hoa
Hoa trong mắt bao người, trong ta, trong Bạn
Hoa là nắng, là niềm vui, là nụ cười mùa khô hạn
Là giọt nước ngọt lành hôn nhẹ bờ môi
Kỷ niệm mãi chỉ là kỷ niệm mà thôi
Thực tại thì luôn luôn là động
Ta muốn kéo hừng đông làm hoàng hôn rực nắng
Nắng quái chiều hôm trong mắt Bạn mình
Đường dẫn cố định | Thêm góp ý | Trackbacks (0)
Chung | 112572 | November 07, 2011,05:54
Mấy ngày nghỉ, ngồi đọc tác phẩm của Nhà văn hóa Hoàng Ngọc Hiến về Minh triết và minh triết Việt. Giáo sư phân tích về khái niệm Người có đức tính Hẳn hoi và sự sáng khôn - một yếu tố quan trọng cấu thành Minh triết Việt. Tâm đắc, mình viết vội vài lời đề từ
Tôi gặp Người lần đầu tiên
Người đã bước vào tuổi xưa nay thiên hạ hiếm
Đôi nạng nhỏ, hao gầy, theo bước chân dò tiến
Những dòng cuối đời Minh triết Việt cao sang
Một gói tri thức nhỏ thôi là "một miếng giữa làng"
Dòng văn hóa cổ truyền chảy lan hiện tại
Tôi đọc Người.. ngỡ như.. trầm tích
Văn hóa muôn đời. Ngày mới. Sang trang
Những câu chuyện bình thường thôi trong mỗi buôn, làng
Trong mỗi người đều ẩn danh minh triết
Từ cậu bé lớp 3 đến người dân bình thường nhất
Vẫn học họ từ tấm lòng sự nồng hậu, sáng khôn
Minh triết không là bẩm sinh, không bán, không mua
Giá trị chỉ cấu thành từ đời sống thực
Sự SÁNG KHÔN trên nền tảng HẲN HOI có thật
Là điểm khởi đầu của những thành công ngày Mới đang lên
Đường dẫn cố định | Thêm góp ý | Trackbacks (0)
Chung | 112572 | November 01, 2011,19:31
Tôi viết bên trời một chữ NHÂN
Mây, gió, cuồng phong, muốn xóa nhòa tất cả
Chữ NHÂN thản bình sắc lạ
Lóe sáng cuối trời xa xôi
Tôi viết bên đời một chữ TÔI
Bao vĩ cuồng, đảo điên, muốn nhấn chìm tất cả
Chữ TÔI hiền hoà, hiên ngang sắc lạ
Bên đời, sáng ngời, thanh thản giá trị riêng
Tôi viết trong lòng một chữ YÊN
Nghiêng ngả.. đất trời.nham hiểm lòng người...xa lạ
Chữ YÊN vững vàng, thiên quang vạn nẻo
Cập bến bờ, xây chữ TRÍ ngàn năm.
Đường dẫn cố định | góp ý (2) | Trackbacks (0)
Chung | 112572 | October 31, 2011,22:21
Em một mình trong Thiên đường tình yêu
Mùa thu vàng hây trên từng chùm quýt ngọt
Gió và gió, ngút ngàn triền cát
Đảo JêJu ôm sóng bốn bờ
Em tha thẩn đẵm hồn thiên nhiên mới nên thơ
Vẫn dành một phương Anh thẳm sâu nỗi nhớ
Sóng hồn nhiên ôm bờ tung mình trắng xóa
Gió đùa vui vô tình mơn man làn môi
Em cứ một mình giữa đảo xa xôi
Mãi không vui khi bên mình sóng hát
Nhớ khôn nguôi khi ngoài trời nặng hạt
Mưa mặn mòi, nước ngọt lành giữa trùng dương
Em hiểu rằng
Điều giản dị vô cùng cũng hóa thân thương
Hạnh phúc chỉ bắt đầu từ những gì bình thường nhất
Yêu đất nước mình cả những mái tranh tre ẩn dật
Bởi nơi ấy là nhà, nơi ấy có Anh
Đường dẫn cố định | Thêm góp ý | Trackbacks (0)
Chung | 112572 | October 11, 2011,15:22
Nếu ta có thể quên
những điều không nên nhớ
Nếu ta có thể nhớ
những điều sao chóng quên
Nhớ và nhớ hay quên và quên
tình cảm trong mỗi người thực là phức tạp
Nhớ sao chẳng nhớ.. quên sao không thể quên
Đường dẫn cố định | góp ý (4) | Trackbacks (0)
Chung | 112572 | October 08, 2011,03:16
Đường dẫn cố định | Thêm góp ý | Trackbacks (0)
Chung | 112572 | September 24, 2011,04:05
Giá trị cuộc sống là gì ?
Câu hỏi giản đơn, quen thuộc như mỗi ngày gặp bình minh buổi sớm. Ai trong chúng ta cũng đã hơn một lần hỏi, và hơn một lần trả lời, hơn một lần trăn trở đi tìm đúng nghĩa đích thực giá trị cuộc sống của mình.
Giá trị cuộc sống, đó là nhà cao, cửa rộng;là những giá trị vật chất ngày càng lũy tiến theo thời gian...
Giá trị cuộc sống, là sự cống hiến cho xã hội; là vị trí xã hội; là sự thăg tiến;
Giá trị cuộc sống, với một số rất ít người chỉ là những thứ vô hình trong thế giới thực tại nhưng lại hữu hình và ngày càng trở lên quan trọng với một ai đó, dùng nó, như một phương tiện để cứu rỗi cho cái thế giới tinh thần nghèo nàn, xuẩn ngốc. Nhưng dù có vươn mãi, vươn mãi thì thế giới của những thứ vô hình lại vẫn không thể thuộc về thế giới của họ, của một sự tham lam không điểm dừng...
Giá trị cuộc sống ư?
Trong thế giới tinh thần của người Việt, cả trong triết lý vô ngôn và hữu hình văn bản, mỗi chúng ta, con dân đất Việt đều hiểu và thuộc nằm lòng 7 chữ: Sống với nhau có tình, có nghĩa. Đó là nguyên tắc nhưng đạt đến trình độ cao nhất là triết lý của cuộc sống. Chữ TÂm là chữ cao nhất trong hệ phẩm chất mà con người đạt đến. Chữ SĨ là chữ cao nhất trong bảng giá trị tinh thần của sự tôn kính trong tâm thức người Việt.
Vài dòng viết lan man, khi ngoài kia bình minh ngày mới đang bắt đầu: Giá trị cuộc sống ư? chỉ còn lại ở tấm chân tình với đồng loại, ở sự làm một người có nhân cách, nhất là những con người nằm trong bảng chữ SĨ. Còn những yếu tố khác, chỉ là giá trị hợp thành, làm tốt đẹp hơn ý nghĩa của 4 chữ Bác Hồ kính yêu đã dạy: Ở ĐỜI và LÀM NGƯỜI.
Đường dẫn cố định | góp ý (4) | Trackbacks (0)
Chung | 112572 | September 15, 2011,13:19
Hắn đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học tại chức kinh tế ở trường.
- Xin anh… cho tôi ít tiền đi! - Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.
Ăn mày rất thích kể lể:
- Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Levi’s ở Plaza chắc chắn nhiều tiền…
- Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! - Tôi ngạc nhiên.
- Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học. - Ông ta bắt đầu mở máy.
Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:
- Thế nào là ăn mày một cách khoa học?
Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.
Ông ta giảng giải:
- Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoán chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.
Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.
- Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng…
- …....?
- Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng . Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.
Ông ta lấy giọng nói tiếp:
- Ở khu Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm
khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian để tìm vận may của mình với họ, tức là xin tiền họ.
- Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? - Tôi căn vặn.
- Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng. Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!
- Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?
- Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 4-500 nghìn.
- Hả? Nhiều vậy sao?
Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy:
- Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn.
Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.
Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.
- Ông nói tiếp đi! - Tôi hào hứng.
- Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop đồ lót, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?
Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết.
- Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh.
Thôi cho anh một ví dụ nữa: Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem,
và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách
tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta. Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ.
Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.
- Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả!
Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một thằng ăn mày nói câu này.
- Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không?
Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: "Hồng ơi, anh yêu em", gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn kém đi ăn mày, thế là tôi từ chối.
Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hình xin tiền của tôi vẫn ổn định, không biến động nhiều.
Trời, tôi phục tay ăn mày này quá!
- Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường
vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.
Quá chuẩn!
- Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại. Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.
- Ối ông cũng có vợ con?
- Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó.
Tôi buột miệng:
- Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không?
Theo Namlinhchi.vnweblogs.com
Đường dẫn cố định | góp ý (6) | Trackbacks (0)
Chung | 112572 | August 27, 2011,06:48
Em nhớ Anh thật nhiều - Hạ thương yêu
Nhớ cái nắng trải vàng bờ môi nguyên sơ ngày mới
Nhớ ngọn gió tùy hứng thôi, đâu bến bờ chờ đợi
Thất thần... mưa đầu mùa bất chợt đến ngoài hiên
Em nhớ thật nhiều - nỗi nhớ Hạ thần tiên
Ấm nồng mỗi hoàng hôn, mỗi bình minh, mỗi canh dài, nơi mỗi ngày qua chợt vội
Đỏng đảnh nét nhìn, vụng về,ngây ngô mà luôn hối lỗi
Cái ngọt ngào ẩn giấu... Hạ hiểu không
Thu đến rồi.. Thu lại sang Đông
Xuân nở hoa cười, đón mời bao lộc mới
Vẫn còn mãi trong em một miền bối rối
Đến cuối con đường.. vẫn một Hạ.. HẠ ơi.
Đường dẫn cố định | Thêm góp ý | Trackbacks (0)
Chung | 112572 | August 18, 2011,11:29
Lại bắt đầu như trẻ nhỏ hồn nhiên
Học a, b, c đánh vần chữ cái
Công việc giản đơn, suốt đời học mãi
Đến tận cuối con đường vẫn nguyên khởi mà thôi
Đông sắp hết rồi, Xuân Lạ mãi gieo vang
Chưa hiểu thấu luật Nhân sinh khi nắng xế chiềù đã vãn
Niềm vui đầy, hạnh phúc lớn lao đâu cần xây từ điều lãng mạn
Nét nhạc khởi nguồn.. Ồ, bài học đầu tiên
Đường dẫn cố định | góp ý (2) | Trackbacks (0)
Chung | 112572 | August 14, 2011,19:34
Lên thành phố, tôi may mắn được ở nhà nhờ một người bạn của bố tôi. Nhà chú ở trong một ngõ nhỏ, giữa phố Hàng Muối. Chú là người Hà Nội gốc. Lần đầu ra Hà Nội, cái gì cũng khiến tôi ngạc nhiên và háo hức. Tôi không chỉ ngỡ ngàng với cảnh phố xá tấp nập, những ngôi nhà đẹp nối dài, những món ăn ngon mà tôi còn ngạc nhiên hơn cả vì cách nói chuyện của những thành viên trong gia đình người bạn bố tôi. Hai vợ chồng chú luôn nói năng với nhau rất nhẹ nhàng, các thành viên trong gia đình vẫn thường xuyên nói với nhau câu cảm ơn và xin lỗi. Ngay cả hai đứa em nhỏ, dù chỉ mới học lớp 5, lớp 7 cũng biết nói cảm ơn và xin lỗi với mọi người. Tôi đã nghe thấy cô con gái lớp 7 nói cảm ơn khi người hàng xóm mang cho bát cà muối và cậu bé lớp 5 thì nói xin lỗi khi đang chạy, lỡ va phải một cậu bé cùng trong ngõ. Ngày ấy, dù rất ngạc nhiên nhưng tôi rất thích hai từ cảm ơn và xin lỗi. Tôi gần như bị ám ảnh bởi sự sang trọng, lịch thiệp, thanh tao của ngôn ngữ giao tiếp và thầm đặt quyết tâm nhất định phải thi đỗ vào đại học, phải ở lại Hà Nội để được nói cảm ơn, xin lỗi mỗi ngày. 10 năm sau, tôi đã may mắn có được một công việc ổn định ở Hà Nội. Tôi đã có con và tôi vẫn thường dạy con tôi nói hai từ cảm ơn và xin lỗi. Rồi một lần, khi đi uống cà phê với bạn, tôi chẳng may đánh đổ. Tôi phải gọi tới mấy lần, cô bé nhân viên mới đưa cho tờ giấy ăn để lau. Khi nói: “Cảm ơn em!”, tôi đã không nhận được câu trả lời! Cũng trong ngày hôm ấy, khi tôi đang đi bộ trên vỉa hè thì thấy có một cô gái trẻ đâm xe vào một phụ nữ trung niên đang đi chợ về. Va chạm nhỏ thôi và hình như ai cũng có lỗi. Cô gái phóng xe vào ngõ mà không quan sát nên đâm phải người phụ nữ trung niên tay xách nách mang bao nhiêu đồ nhưng không đi trên vỉa hè. Chẳng ai nhường ai, cô gái bực vì đổ xe. Người phụ nữ thì nổi cáu vì bao nhiêu hoa quả, trứng gà, trứng vịt đổ vỡ tung tóe. Họ nói qua, nói lại và càng lúc càng căng thẳng. Lúc ấy, tôi đã nghĩ rằng, nếu chỉ một trong hai người ấy nói lời xin lỗi thì có lẽ mọi chuyện đã được giải quyết êm đẹp. Tiếc thay, đã không có ai nói ra mấy lời “có cánh” đó…! Ngày sinh nhật mẹ chồng tôi, cả nhà đi ăn tại một nhà hàng khá sang trọng trên phố. Chồng tôi thanh toán bằng thẻ VISA. Cầm thẻ đi một lúc, nhân viên nhà hàng quay lại nói: “Chị ơi, em quẹt thẻ của chị rồi nhưng máy bị lỗi, chẳng hiểu đã được chưa. Thôi chị cứ thanh toán cho em một lần nữa bằng tiền mặt, nếu sau đó mà thẻ bị trừ tiền thì chị báo, quán em sẽ trả lại tiền.” Tôi đã phải thanh toán hai lần tiền cho một bữa ăn với một số tiền không nhỏ. Nó mang lại cảm giác rất khó chịu nhưng cả cô nhân viên lẫn chủ quán đều không dùng tới từ xin lỗi trong đoạn thoại ngắn ngủi mà họ trao đổi với vợ chồng chúng tôi. Mới sáng hôm nay, tôi đi tới một ngân hàng lớn để rút tiền tiết kiệm, hai cô nhân viên đang ngồi sau quầy vẫn vui vẻ quay lưng ra phía ngoài và nói chuyện với nhau dù biết đã có khách vào. Tôi phải nói tới lần thứ hai: “Xin lỗi em ơi, cho chị rút tiền”. “Sổ của chị đâu?”, “Chứng minh thư đâu?”, “Chị ký vào đây”… Đó là những câu nói cụt lủn mà tôi nhận được trong thời gian đứng ở quầy giao dịch. Dù vậy, tôi vẫn nhũn nhặn nói lời cảm ơn trước khi rời đi. Cô nhân viên ngân hàng ngẩng lên nhìn tôi với ánh mắt rất thờ ơ và hình như còn thoáng vẻ hơi ngạc nhiên vì lời cám ơn… “rườm rà” ấy. Hà Nội bây giờ văn minh hơn, người có học nhiều hơn, đời sống khá hơn và cái gì cũng hơn xưa. Không biết cảm giác của mọi người như thế nào, còn tôi có cảm giác dường như tìm câu cảm ơn, xin lỗi khó hơn rất nhiều. Đâu rồi những từ “xin lỗi – cám ơn”!? Thu Hằng
Đường dẫn cố định | Thêm góp ý | Trackbacks (0)
Chung | 112572 | July 17, 2011,21:57
Có một phú ông vô cùng giàu có. Hễ thứ gì có thể dùng tiền mua được là ông mua về để hưởng thụ. Tuy nhiên, bản thân ông lại cảm thấy không vui, không hề hạnh phúc.
Ông ta đi đến đâu cũng tìm và hỏi, rồi đến một ngôi làng có một người nông dân nói với ông rằng nên đi gặp một vị Đại sư, nếu như Đại sư cũng không có cách nào thì dù có đi khắp chân trời góc bể cũng không ai có thể giúp ông được.
Cuối cùng cũng tìm gặp được vị Đại sư đang ngồi thiền, ông ta vui mừng khôn xiết nói với Đại sư: “Tôi chỉ có một mục đích, tài sản cả đời tôi đều ở trong cái bao này. Chỉ cần ngài nói cho tôi cách nào để được hạnh phúc thì cái bao này sẽ là của ngài”.
Lúc ấy trời đã tối, màn đêm sắp buông xuống, vị Đại sư nhân lúc ấy liền tóm lấy cái túi chạy đi. Phú ông sợ qua, vừa khóc vừa gọi đuổi theo: “Tôi bị lừa rồi, tâm huyết của cả đời tôi”.
Sau đó vị Đại sư đã quay lại, trả cái bao lại cho phú ông. Phú ông vừa nhìn thấy cái bao tưởng đã mất quay về thì lập tức ôm nó vào lòng mà nói: “Tốt quá rồi!”. Vị Đại sư điềm tĩnh đứng trước mặt ông ta hỏi: “Ông cảm thấy thế nào? Có hạnh phúc không?” - “Hạnh phúc! Tôi cảm thấy mình quá hạnh phúc rồi!”.
Lúc này, vị Đại sư cười và nói: “Đây cũng không phải là phương pháp gì đặc biệt, chỉ là con người đối với tất cả những thứ mình có đều cho rằng sự tồn tại của nó là đương nhiên cho nên không cảm thấy hạnh phúc, cái mà ông thiếu chính là một cơ hội mất đi. Ông đã biết thứ mình đang có quan trọng thế nào chưa? Kỳ thực cái bao ông đang ôm trong lòng với cái bao trước đó là một, bây giờ ông có còn muốn đem tặng nó cho tôi nữa không?”.
Câu chuyện thú vị này đã khiến tôi chợt nhận ra bản thân mình trong đó. Bạn liệu có phát hiện ra rằng, khi mất đi hoặc thiếu thứ gì đó bạn sẽ luôn nhớ về nó, nhưng khi có được rồi thì lại dễ dàng coi nhẹ, thậm chí nhìn mà không thấy nó?
Nếu từng yêu, bạn sẽ hiểu được điều đó.…
Đối phương gọi điện hỏi thăm bạn, tặng quà cho bạn đều khiến bạn vui rất lâu. Tuy nhiên, một khi bạn đã xác lập mối quan hệ hoặc kết hôn thì tất cả sẽ biến mất hoặc tất cả đều biến thành điều hiển nhiên. Và khi đó là chuyện đương nhiên, liệu bạn còn trân trọng nó nữa?
Con người luôn quan tâm, hoài niệm thứ đã mất song lại không biết trân trọng những thứ mình đang có, đang sống trong hạnh phúc mà không biết mình hạnh phúc. Có lẽ, đó chính là bất hạnh lớn nhất của con người và cũng là nguyên do khiến hạnh phúc cứ mãi vô hình.
Ông trời cho ta khả năng nhìn thấy thì sẽ sắp xếp cho ta những bài học về sự mất đi, mất đi để có thể nhìn thấy...
Giang Nhất Yến - theo Dân trí
Đường dẫn cố định | góp ý (2) | Trackbacks (0)
Chung | 112572 | July 09, 2011,22:52
"Đừng cố gắng trở thành người nổi tiếng mà trước hết hãy là người có ích" - Đề thi văn khối D ngày 9.7.2011
Mẹ lớn lên trong lời ru ân tình từ những lời Bà kể
"Trúc xinh trúc mọc đầu đình
Em xinh em đứng nơi nào cũng xinh"
Giá trị mỗi người đâu cần hình thức hào nhoáng, cao xa
Mà lặng lẽ, tràn đầy từ tình thân trong mỗi người con ạ!
Qua bao gian lao, khó khăn tự mình đứng dậy
Ông Gióng thần kỳ lấy tre Đằng Ngà làm sức mạnh giúp dân
Người phụ nữ quê mình giấu vẻ đẹp lặng thầm bên gốc rạ, thân dâu
Vẫn giúp Vua cứu đời, dựng xây oai hùng hiển hanh triều Lý
Và rất nhiều, rất nhiều những điều thần kỳ trong cuộc đời con nhỉ
Giản dị đến phi thường, vĩ đại phải không con?
Một ngày mai con sẽ bước vào đời
Đường trải rộng trước con - vẻ đẹp ẩn sâu trong tâm hồn người phụ nữ
Mẹ muốn trao tặng con điều nằm lòng trong 12 chữ:
"Không nói dối điều gì và không nói xấu bất kỳ ai"
Ngày hôm nay, mẹ gặt quả ngọt Thái Lai
Cũng bước đi từ 12 chữ đơn sơ trong lời dặn dò của Ông thủa nhỏ
Con nhớ nhé và con ơi hãy gắng
Là một người phụ nữ bình thường nhưng luôn có ích nhé con
Viết cho con và lời từ đề thi đại học năm nay
Sẽ nổi tiếng khi đã là người có ích
Đường dẫn cố định | góp ý (2) | Trackbacks (0)